Nước mắt hòa cùng mưa lũ Yên Bái: Cha cầm nén hương thắp con trai 2 tuổi, đau đớn tìm người vợ trong đống đổ nát

0

Bé út hơn 2 tuổi nhà anh Lò Văn Dung được tìm thấy cách nhà 50 mét, còn vợ anh – chị Lường Thị Thuỷ vẫn nằm đâu đó giữa đống đổ nát. Anh Dung bần thần và khóc nhiều. Anh cầm vài nén hương thắp vội cho con trai, vừa khóc vừa lục tung đất đá tìm vợ.

Loading...

 

Anh Lò Văn Dung tay cầm vài nén hương. Khuôn mặt anh thất thần như không còn một giọt máu nào. Anh khóc nhiều, lặng người trước đống đổ nát hoang tàn đang hiện ra. Nơi đây chỉ mấy ngày trước thôi còn căn nhà, còn vợ con anh cười nói rôm rả. Giờ thì tang thương đến nỗi, tay trái anh cầm nén hương thắp vội cho đứa con út, tay phải lật từng mảnh vỡ tìm vợ.

Anh Dung là một trong những số phận đáng thương nhất tại bản Tủ, xã Sơn Lương, huyện Văn Chân, tỉnh Yên Bái. Đứa bé nhà anh mất rồi, chị Thuỷ – vợ anh vẫn đang nằm đâu đó dưới lớp đất đá kia.

Cảnh tượng tan hoang sau lũ dữ ở Yên Bái.

Còn trơ mỗi cái tủ gỗ giữa đống đất đá. Mảnh đất nơi từng có căn nhà giờ chẳng còn gì nữa.

Cuộc gọi khẩn từ Yên Bái: Về đi!

Huyện Văn Chấn là nơi thiệt hại nặng nhất trong số các huyện của tỉnh Yên Bái. Địa phương này chưa bao giờ ghi nhận đợt lũ nào lớn như trận lũ đang diễn ra, nếu những đợt lũ trước chỉ một đến hai huyện bị ảnh hưởng thì lần này có 6/9 huyện thiệt hại nặng. Tình hình thời tiết hiện tại đang diễn biến hết sức phức tạp, mực nước trên sông Lô đo được vào thời điểm 14h chiều 20/7 trên mức báo động 3 khoảng một mét.

Tại bản Tủ của xã Sơn Lương, 3 người bị lũ cuốn trôi trong chớp nhoáng. Thi thể em bé hơn 2 tuổi được tìm thấy cách nhà hơn 50m, 2 người lớn (một nam, một nữ) hiện vẫn chưa có tung tích gì.

Đó là bé Lò Văn Dui – con trai anh Lò Văn Dung (SN 1974). Anh Dung mới lên Hà Nội làm thợ xây được 7 ngày. Vợ chồng anh có với nhau 2 người con, trước Dui là một bé lớn không may bị tàn tật. Cuộc sống gia đình hết sức khó khăn. Căn nhà gỗ 5 gian của anh Dung vừa mới xây xong phần bếp đã bị lũ cuốn sạch trơn, chẳng còn lại gì!

Anh Lò Văn Dung cầm trên tay nén hương thắp vội cho con trai.

Bà Dừn – mẹ anh khóc hoài không ngớt.

Anh Dung vay nợ 25 triệu đồng để cất căn nhà cho vợ con. Nghèo quá, anh lên Hà Nội tính làm thuê kiếm tiền trả nợ. Nhưng đâu ai ngờ mới được 7 ngày thì nhà mất, vợ con cũng mất. Sau cuộc gọi báo tin dữ “Về đi!”, anh Dung chả thiết tha sống nữa làm gì.

Thời điểm lũ về lúc 4h30 sáng 20/7, mẹ anh là bà Hà Thị Dừn (68 tuổi) cùng chị Thuỷ và 2 con chạy xuống tầng một trốn lũ. Nhưng sức người có hạn, cả 4 người đều bị dòng nước cuốn trôi. Mẹ anh và người con trai lớn may mắn được người dân ứng cứu, thoát nạn. Riêng vợ và con trai út bị lũ “đưa” đi xa. Bé Dui được tìm thấy cách nhà hơn 50m vào lúc hơn 12h sáng 19/7.

Nhà bị sập, người nhà anh Dung chuyển sang nhà người thân ở tạm.

Bàn thờ lập tạm cho bé Dui.

Sau lũ, gia đình anh Dung chuyển sang ở nhờ nhà họ hàng trong bản. Bà Dừn ngồi giữa nhà khóc than đứa con dâu xấu số và cháu trai còn chưa kịp lớn. Chẳng ai dỗ được bà mà cũng chẳng ai nỡ, mọi người cứ để bà khóc.

Người thân chôn cất bé Dui trong nước mắt đầy chua xót, rồi lập cho bé một bàn thờ tạm. Anh Dung ngồi bần thần giữa đống đổ nát, tay anh vẫn cầm vài nén hương thắp vội cho con trai út. Anh cứ đi lục tung mọi thứ giữa căn nhà bị sập, người ta hỏi anh làm gì thế, anh đáp: Tìm vợ!

Anh Dung nhìn xa xăm…

… rồi quyết định đi tìm vợ, tay anh vẫn cầm vài que nhang.

Đường vô nhà anh Dung, hàng xóm nối đuôi nhau đến chia buồn.

Chiếc đồng hồ sót lại của chồng
Nhà chị Đinh Thị Quý cùng xóm với nhà anh Dung. Lũ về tại cái bản Tủ chẳng trừ một ai, dòng nước cuốn chồng chị là anh Hà Văn Hoà đi đâu mất rồi, chưa thể tìm thấy. 4h30 khi lũ về, cả bản Tủ hô hoán nhau chạy thật nhanh. Đợt lũ đầu cách đó mấy ngày còn bé nhưng không ai ngờ, đợt tiếp theo lại đáng sợ như thế, quá tàn bạo và khủng khiếp! Người dân cố vùng thoát chạy, nhưng tiếc là không kịp. Một vài người bấu vào cây cối với tất cả sức bình sinh, và họ may mắn vì còn có thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Giữa dòng nước tưởng chừng bình yên tuy chỉ vài giờ trước còn hung tàn như một con quỷ dữ, người ta tìm thấy chiếc đồng hồ đeo tay của anh Hoà.

Chị Đinh Thị Quý khóc lớn vì mất chồng.

Chiếc đồng hồ còn sót lại của anh Hoà.

Chị Quý đặt đồng hồ lên một gói bánh, bên cạnh có vài cây nhang. Hết hy vọng thật rồi, chị lập cho anh một bàn thờ tạm. Nhưng mọi người vẫn cố gắng, dù chỉ là 1% toả lực lượng đi khắp nơi mong tìm thấy anh. Chị Quý cũng đợi chờ một phép màu trong hai hàng nước mắt lăn dài.

Lực lượng cứu hộ cứu nạn vẫn chưa thể thống kê hết thiệt hại mấy ngày qua tại Yên Bái nói chung và bản Tủ nói riêng. Nhưng ai cũng thấu, nỗi đau và sự mất mát này đang tăng lên từng ngày. Số lượng người chê’t mới chỉ dừng lại ở con số 8 và người dân vẫn chưa thể biết điều kinh khủng nào nữa đang đợi chờ họ.

Chị lập cho anh bàn thờ tạm, nhưng chị vẫn đợi chờ một phép màu…

Người dân trong xóm giúp chị Quý dọn dẹp sau lũ.

Yên Bái những ngày qua, người ta thấy cảnh sông nước lênh láng bốn bề, như chính nước mắt của những con người mải miết tìm kiếm người thân trong cơn lũ dữ.

Cơn lũ đi qua chừa lại mỗi sỏi đá trơ gan với đất trời, và cả những giọt nước mắt.

Theo Trí thức trẻ

c

Loading...

VIẾT BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây