Hình ảnh nhói lòng trong đa’m t.ang phóng viên Hải Đường

0

Chiếc tiểu đựng tr.o cô’t màu xanh dương trơ trụi không có lấy tấm khăn phủ. Người thân vì quá yêu thương Tuyền nên ôm tiểu tr.o cô’t vào lòng đi bộ ra nơi a.n ta’ng.

 

Hải Đường (tên thật là Đặng Tuyền – PV thường trú của báo Pháp luật TP.HCM tại Hà Nội) ra đi, bỏ lại ngày lễ 21/6 cận kề với biết bao dự định. Vắng em, ngày này chúng tôi thấy mọi bó hoa chúc mừng đều bớt đi phần thắm…

Cuộc đời lắm gian truân

Năm 2013, Đặng Tuyền về Hải Phòng làm thường trú cho báo Kinh doanh và Pháp luật. Lúc đó tuyền lấy chồng người huyện Thủy Nguyên và vừa sinh bé Trường Giang hơn 1 tuổi.

Để có đủ tiền trang trải nuôi con nhỏ, Tuyền vừa đi viết báo vừa mở thêm quán bún đậu trên đường Nguyễn Cộng Hòa. Trong những ngày đó, Tuyền còn nhận làm gia sư tiếng Pháp ngoài giờ, tư vấn truyền thông cho các doanh nghiệp quy mô nhỏ.

Cô từng tâm sự: “Em muốn kiếm tiền sạch. Muốn dấn thân vào nhiều chỗ để có trải nghiệm”.

Đa’m t.ang của nữ phóng viên xâ’u sô’.

Khi em bắt đầu ổn định hơn chút ở quê chồng thì hôn nhân lại đổ vỡ. Bố của đứa bé đi nước ngoài, Tuyền trở thành bà mẹ đơn thân từ đó.

Tuyền sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hà Tây cũ. Mẹ Tuyền gầy yếu, đau ốm quanh năm. Bố Tuyền bị tàn tật, hạn chế lao động. Tuyền có em trai và em gái nhưng cả hai cũng còn dại.

Trường Giang – con trai Đặng Tuyền ngước ánh mắt thơ ngây tìm mẹ trong những áng mây.
Cô gái ấy trở thành trụ cột chính để ngược xuôi lo lắng cho cả đại gia đình. Trường Giang, đứa con trai nhỏ, trở thành niềm tin, sự kiêu hãnh duy nhất để Tuyền sống và nỗ lực.

Khi đi tác nghiệp, không ít lần nữ phóng viên này đã phải đối đầu với sự dọa nạt, đe dọa, có lúc bị uy hi.ê’p đến tính m.ạng. Tuyền tỏ ra là một cô gái lì lợm, bản lĩnh và sẵn sàng đương đầu.

Thế nhưng khi về với gia đình, Tuyền đã không biết bao lần bật khóc vì th.ương mẹ, đặc biệt là đứa em gái kề mình đang sống tại Đồng Nai.

Dòng người đưa tiễn nữ phóng viên.

Tuyền là người mẹ yêu con vô bờ bến. Mỗi lần nói về thằng bé, cô trở nên mềm mại, dịu dàng khác hẳn. Có những năm tháng vì điều kiện công việc làm báo đi qua nhiều tỉnh thành, không cho phép Tuyền mang con theo. Đặng Tuyền đã phải gửi con về cho bố mẹ già ở quê.

Thế nhưng chỉ dăm bữa nửa tháng, nỗi nhớ con khiến không ít lần Tuyền phóng xe máy mặc trời đang mưa to gió lớn về nhà để về đón Trường Giang xuống ở cùng. Trong căn nhà trọ chật hẹp, hai mẹ con Tuyền lại tiếp tục chống chọi với cuộc đời. Gửi con vào nhà trẻ, hết giờ cô lại vội vã về đón.

Tối đến con ngủ rồi, Tuyền tiếp tục kỳ cạch viết bài. Tuy vất vả là vậy nhưng Tuyền lại gọi đó là những năm tháng vui và hạnh phúc nhất.

Xót xa một đa’m t.ang

Việc Tuyền được cho là bị trượt chân t.ử v.o.ng ở sông Hồng, tại Vạn Phúc (huyện Thanh Trì, Hà Nội) khiến đồng nghiệp của em bàng hoàng.

Tuyền lạc quan, bản lĩnh và yêu con. Khi còn sống, không ít lần Tuyền bày tỏ nỗi sợ phải để lại Trường Giang mà không có mẹ bên cạnh.

Đặng Thị Ngọc, em gái của Tuyền kể lại: “Khi tìm được th.i th.ể chị ở một gò bồi nhỏ giữa sông Hồng, cả nhà em đau đớn. Máu tươi của chị ấy trào ra khiến cho em không thể đứng vững”.

Những nén hương, giọt nước mắt đưa tiễn nữ phóng viên.

Tuyền được chuyển về quê để gia đình lo hậu sự. Vì chê’t trẻ nên cô không được đưa về nhà. T.ang l.ễ được tổ chức tại nhà T.ang l.ễ nhỏ của thôn, ngay nghĩa trang địa phương.

Người trụ cột đã nằm xuống rồi nên gia đình Tuyền chới với. Trong T.a.ng .l.ễ của Tuyền không có ban tổ chức l.ễ t.a.n.g đủ đầy. Mọi thứ đều là tạm. Trường Giang mới 6 tuổi, mặc áo xô, khăn trắng đứng trước hương án của mẹ ngơ ngác, chưa biết đáp lễ như thế nào.

Em gái ruột của Tuyền đôi mắt sưng mọng khóc chị lạc giọng là người thay gia đình đáp lễ đồng nghiệp, bạn bè, cơ quan và dân làng trong suốt l.ễ t.ang.

Chiếc khăn t.ang xé vội đưa cô về đất mẹ. Hình ảnh khiến biết bao người ở lại nhói lòng.
Chiếc tiểu đựng tr.o cô’t màu xanh dương trơ trụi không có lấy tấm khăn phủ. Người thân vì quá yêu thương Tuyền nên ôm tiểu tr.o cô’t em vào lòng đi bộ ra nơi a.n ta’ng.

Mẹ Tuyền trong đa’m t.ang con khóc ngất. Bà gọi Tuyền khản giọng. Bà hỏi đi hỏi lại trước vong linh đứa con gái x.â’.u s.ô’: “Tại sao bỏ lại con trai mà đi vậy hả Tuyền?”.

Khi hạ h.uyệt, gia đình vì quá đau th.ươ.ng, bối rối nên cũng chẳng nhớ mua dây để hạ tr.o cô’t em xuống. Người thân phải ngả khăn t.ang trên đầu nối thành dây để bọc lấy thân em, coi như lần đưa tiễn cuối cùng…

Theo Vietnamnet

 

VIẾT BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây